có những điều không nói ra, chỉ ghi lại...
pn

Hiển thị các bài đăng có nhãn trương đình phượng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trương đình phượng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, tháng 6 20, 2018

Trường ca bóng tối





1.

chỉ còn tiếng thở dài của vách đá linh hồn
với tôi ở đây
những tháng ngày không mầm sáng
những ngày bầy chim bỏ tổ bay đi
chỉ còn bóng tối và những cánh rừng suy tưởng lặng câm
những kẻ hành khất đức tin và những cánh tay tật nguyền
bấu víu vào vầng dương tàn nhểu máu
chỉ còn những ngôi đền thiêng lở loét
nằm cô đơn dưới tàn lá ung thư
những người đàn bà mót nước từ chiếc giếng cạn
dưới buổi hoàng hôn thẫm tím
tiếng rên rỉ của đám rong rêu
lẫn vào bài ai điếu của gió
với những giấc mơ phong hủi
ở đây
năm tháng xây chuồng trại ý nghĩ
những gã đàn ông say sưa trò thủ dâm chiến tích
đám trẻ thò lò nước mũi
nằm gối đầu lên chiếc chổi cùn
say sưa giấc chiêm bao cưỡi chổi thần trong trang cổ tích


Thứ Hai, tháng 11 20, 2017

Chênh vênh



Chênh vênh

Tôi chênh vênh giữa con đường
Tìm em qua những vô thường đớn đau
Chiều hoang mây tím nhạt màu
Hàng cây vắng lá cúi đầu lặng thinh
Tôi chênh vênh giữa tim mình
Bão giông giăng kín nẻo tình mù tăm
Đường quen mưa đổ âm thầm
Đàn ai gieo khúc lỗi lầm ngày xưa...
Thời gian rơi mấy nốt thừa
Ngu ngơ tôi nhặt đánh lừa hồn si
Người đi còn có quay về?
Nhớ mong mòn mỏi cỏ thề tả tơi
Tôi chênh vênh giữa cõi đời
Tìm em tìm những khoảng trời thực hư.

Trương Đình Phượng

Thứ Hai, tháng 10 02, 2017

Tôi ở đây, dưới vòm mùa thu



Tôi ở đây, dưới vòm mùa thu

1.
Tôi ở đây, dưới vòm mùa thu
Như bông hoa dại, trong lùm cây rậm rạp
Những hạt mưa vô tình làm tim tôi buốt lạnh
Tôi ở đây, dưới gót chân cuộc đời.


Thứ Sáu, tháng 9 08, 2017

Khi những cơn gió bắt đầu thụ phấn



Khi những cơn gió bắt đầu thụ phấn

nắng bỏ chạy khỏi dòng sông thiên thanh
những đám mây màu chì kéo đến
từ bên kia biên giới
hòa vào nhan sắc phai tàn của đám sen
trên mặt hồ 
lũ gọng vó hốt hoảng truy tầm giấc mơ
trong nhãn cầu của những chiếc bong bóng nước
dần vỡ.

Thứ Hai, tháng 8 14, 2017

Mặt nạ



Trời day dứt mưa. Đêm bị bao bọc trong mảng màu trầm buồn, cái thứ màu rất dễ gây cho tâm trí con người sự u uất mệt mỏi. Phố vắng, những ngôi nhà đã đóng cửa, những con đường nhão nhợt gam đèn vàng úa. 

Thứ Tư, tháng 8 09, 2017

Lằn ranh. Đỉnh điểm. Vực thẳm và mùa xuân



Lằn ranh. Đỉnh điểm. Vực thẳm và mùa xuân
 
Ngày chảy từ đêm ra
Buồn sinh từ đáy mộng
giữa một cuộc chia lìa
bỗng thấy đời gió lộng…
Mây không mang nổi mình
Đành khóc thành mưa đắng
Đêm không mang nổi vắng
Nên cất thành gió hoang…
Ta không hiểu lòng nhau
Để cả đời trôi dạt
giữa khúc hồn đậm nhạt
đâu giới tuyến chân tình?
Xuyên qua từng vực thẳm
Tôi tìm mép thiên đàng
Ở đâu? Người có thấy?
giữa muôn dòng mênh mang?
người hãy đến cùng tôi
nghe tiếng loài cỏ dại
và từ mầm nức nở
khởi thảo bóng ngày mai…

Trương Đình Phượng


nguồn

Thứ Tư, tháng 8 02, 2017

Mùa tang




Năm giờ sáng. Trời oi nồng. Thi thoảng tớn lên vài sợi gió lòe bịp khiến cho thân thể vốn nhướp nháp mồ hôi thêm phần khó chịu. Phượng uể oải ngồi dậy, ủ rũ như con gà say nắng, ngáp ngắn ngáp dài nói:

- Thế chó nào mà trời mãi chẳng chịu mưa ông nhỉ?

Lão Bẩu xe bi thuốc lào nhồi vào nỏ, châm lửa rít một hơi, nước điếu kêu lên òng ọc, chầm chậm nhả khói, mệt mỏi đáp:

- Cái đó mày đi mà hỏi lão trời chứ tao sao biết được!

Chủ Nhật, tháng 7 30, 2017

Đêm trầm cảm



Đêm trầm cảm

Những nhành gió đã ngủ
Bầy hoa nõn chìm vào cơn mơ chớm xuân
Chỉ còn tôi và những đường chỉ tay
Thao thức
Kể cho nhau nghe về ranh giới địa ngục/thiên đàng
Lũ muỗi đói
Sục sạo góc màn cũ kỹ
Bòn mót những vệt máu khô
Con thạch sùng đớp bóng chiếc đuôi của mình
Tưởng tiếc những ngày xanh xa xăm
Ngoài bãi đời vắng
Mưa
Ray rứt rải hồn xuống những con đường
Chằng chịt vết thương

Thứ Bảy, tháng 7 15, 2017

Nửa chừng dốc, tháng bảy



Nửa chừng dốc, tháng bảy

Tháng bảy, nhưng nhức di chứng những cơn phù nề tháng sáu
Nửa chừng khuya, những cánh phù du nghi ngại 
Sức mạnh của mình
Những ngọn đèn quáng gió, lấp lửng lằn ranh định vị
Những cánh dơi đêm, không thể tự nhân bản : thời gian sống
Trong tư thế lộn ngược
Lặng lẽ nhai ý nghĩ tiền đề tiến hóa
Tiềm thức của đám hoa 
Bị xóa mờ sau cơn mưa vội vã
Lướt qua phố vắng.

Thứ Tư, tháng 7 12, 2017

Tôi sợ rồi một sớm mai kia



Tôi sợ rồi một sớm mai kia

Tôi sợ một sớm mai
đời như bã cà phê chế lại
nhạt thếch vị màu
một mình nhấm nháp lòng mình nơi quán vắng
đáy cốc trơ những hạt cặn buồn

Thứ Bảy, tháng 10 29, 2016

Người đã về chưa



Người đã về chưa

Người đã về chưa nơi chốn xưa
Chiều buông sầu phủ những thân dừa
Đời hoang mạc lắm tình hoang lạnh
Mấy khóm hoa lòng ướt đẫm mưa

Thứ Năm, tháng 10 13, 2016

Trường ca những ánh mắt đèn mờ




Khúc 1

Khu phố những ánh đèn chưa một lần mở mắt
Những đứa trẻ quần áo rách nhiều hơn lành
Những người đàn bà không biết khóc
Không biết khát khao không biết vị tiếng cười
Những gã đàn ông không biết yêu thương
Chưa một lần tỉnh táo

Thứ Sáu, tháng 10 30, 2015

Phố vắng



Phố vắng

Chiều phố cũ thu về gieo lặng lẽ
Tôi một mình đếm từng bước cô đơn
Người xa quá cho lá vàng thêm rụng
Trời u hoài mưa cũng rớt nhiều hơn