Theo các nhà nghiên cứu, ngựa đã được con người thuần hóa có hơn ba ngàn năm. Với thời gian “sống chung” lâu dài với loài người như vậy, nên ngựa ngoài là một trong những người bạn thân thiết, nó là nguồn cảm hứng trong mọi lãnh vực nghệ thuật như hội họa, điêu khắc, thi ca.
có những điều không nói ra, chỉ ghi lại...
pn
Hiển thị các bài đăng có nhãn kha tiệm ly. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn kha tiệm ly. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, tháng 2 18, 2026
Thứ Năm, tháng 1 30, 2025
Rắn, trào lộng phú
Rắn ngỏng cổ mừng tân niên kỉ.
Nhân ngày tư ngày tết, rắn em bày tỏ đôi lời,
Mong năm mới năm mung, mọi người được nhiều đại hỉ.
Thứ Sáu, tháng 7 20, 2018
NGŨ vị đời
NGŨ vị đời
Ta đã đi qua một đoạn đời,
ĐẮNG lòng nhưng cố gượng làm vui
Hạt cơm danh lợi CAY xè mắt
Chén rượu công hầu MẶN xé môi!
Nếm bả lợi danh CHUA chát lưỡi,
Uốn câu khinh trọng xót xa người!
Sa chân qua vũng lầy nhơ nhớp,
May được tình em, chút NGỌT bùi!
Kha Tiệm Ly
---------------------- bài họa ------------------------
NGŨ phúc
Bình sinh ngũ phúc chuyện muôn đời
PHÚ QUÝ dư nhàn cuộc sống vui
TRƯỜNG THỌ thân bền tươi khóe mắt
THIỆN CHUNG mệnh thỏa đẹp vành môi
AN KHANG sức dẻo dai yêu cảnh
HẢO ĐỨC lòng nhân hậu quý người
Bá tánh ơn trời năm sự hỷ
Thành tâm muốn sẻ ngọt chia bùi.
Trần Văn Cường
28-6-2018
LỤC vị đời
Vị THIU ta nếm thuở vào đời.
Cái ĐẮNG công hầu thoát để vui.
Chút MẶN mồ hôi lòng đã chọn.
Men CHUA cơ hội tránh vào môi.
Mắt CAY xa xót mờ suy ngẫm.
Khinh trọng lợi danh vui kiếp người
Gõ chén rượu đầy say uống sạch.
NGỌT môi quên khuấy những bùi ngùi.
Thanh Hoàng
NGŨ sắc
Từ khi chập chững bước vào đời
Cảnh sắc khoe tình tưởng sướng vui
Quả sấu XANH rờn chua cửa miệng
Trái HỒNG đỏ thắm chát bờ môi
Theo hầu võng lọng ĐEN mình hưởng
Đuổi bắt công danh ĐỎ biếu người
TRẮNG mắt nhìn ra trời nhập nhoạng
Đành mang kỷ niệm nhấm khen bùi
Dương Đoàn Trọng
Thứ Bảy, tháng 6 30, 2018
Dòng máu Lạc Hồng
Dòng máu Lạc Hồng
Đã là người ai chẳng mang trong người dòng máu,
Nhưng máu đỏ tươi mới là máu Lạc Hồng.
Từ bốn ngàn năm đuổi giặc cứu non sông
Dòng máu ấy không bao giờ ngưng chảy.
Thứ Tư, tháng 2 11, 2015
Hàn sĩ nghinh xuân phú
Tiền viết mướn chỉ đủ mua gạo lẻ lưng nồi,
Nhà ở thuê kiếm đâu ra mai vàng trước ngõ!
Nghĩ thân ta,
Te tua mái lá, mặc tình gió bấc mưa nam,
Quạnh quẽ bàn thờ tủi thân ông sơ bà cố!
Mua xôn giày dõm, lê mấy bước thì hả miệng hả mồm
Ráng sức xe cùi, đạp vài vòng cứ trật sênh trật chó!
Không hoa không quả, không nhang đèn, Trời Phật, Chư Thiên dù chẳng sân si,
Chẳng chuối chẳng chè, chẳng hương khói, Ông Địa Thần Tài đếch thèm gia hộ!
Tiền nhà tiền điện, chạy sút quần mệt bở hơi tai,
Nợ mẹ nợ con, há tét miệng chửi banh ngoài ngõ!
Nhà ở thuê kiếm đâu ra mai vàng trước ngõ!
Nghĩ thân ta,
Te tua mái lá, mặc tình gió bấc mưa nam,
Quạnh quẽ bàn thờ tủi thân ông sơ bà cố!
Mua xôn giày dõm, lê mấy bước thì hả miệng hả mồm
Ráng sức xe cùi, đạp vài vòng cứ trật sênh trật chó!
Không hoa không quả, không nhang đèn, Trời Phật, Chư Thiên dù chẳng sân si,
Chẳng chuối chẳng chè, chẳng hương khói, Ông Địa Thần Tài đếch thèm gia hộ!
Tiền nhà tiền điện, chạy sút quần mệt bở hơi tai,
Nợ mẹ nợ con, há tét miệng chửi banh ngoài ngõ!
Thứ Bảy, tháng 9 27, 2014
Giã biệt
Giã biệt
Đò vô thường luôn neo bến đợi,
Rồi một mai ta cũng phải đi về.
Bao đắng cay, phủi tay để lại,
Mặc cho người ai tỉnh, ai mê!
Thứ Sáu, tháng 8 29, 2014
Hận Nam Quan
Hận Nam Quan
Tổ quốc mất rồi núm ruột Hoàng Sa
Nay lại mất ngàn dặm vuông quan ải
Ai yêu nước mà lòng không tê tái
Bởi núi sông nầy là xương máu ông cha
Thứ Tư, tháng 6 11, 2014
Thứ Năm, tháng 6 05, 2014
Đối diện quân thù phú
Cọc Bạch Đằng – Tranh Lê Năng Hiển
Bắc biên địa, hận cũ chẳng nguôi ngoai
Đông lãnh hải, lại giở trò lếu láo.
Kéo dàn khoan ỷ thế nghênh ngang,
Bày thế trận vẫn thói quen hung bạo!
Thứ Sáu, tháng 5 09, 2014
Người mẹ tật nguyền
“Xóm Cùi!”. Không biêt cái xóm nầy ngày xưa có bao nhiêu người cùi cư trú, nhưng từ lâu suốt cả xóm, người ta không thấy một ai đang mắc chứng bệnh quái ác nầy! Bởi vậy ngày nay khi nói đến “Xóm Cùi, người ta không hề nghĩ về một xóm có nhiều người lở lói chân tay, máu me, nước vàng nhầy nhụa, hay những bộ mặt sần sùi nổi cục nổi nần gớm ghiếc; mà ai cũng nghĩ đó là một xóm lao động bát nháo, đầy đủ mọi thành phần bất hảo: Chôm chỉa, nhậu nhẹt, bài bac, số đề! Tiếng chửi mắng rũa xả mở hết vô lum xãy ra như cơm bữa đến nỗi đã làm cho mọi người nhàm chán. Tiếng chân rượt đánh nhau kêu la ơi ới cũng không ai thèm để ý, dù cho những kẻ hiếu kì!
Thứ Năm, tháng 8 15, 2013
Những gánh hát xưa
Quê tôi thời ấy (1955) thường dùng tứ “Gánh hát” thay vì “Đoàn hát” như bây giờ. Mỗi lần đi lưu diễn, ngoài cỗ xe bò để chở phông màn và gia đình ông Bầu, còn các nhân viên, đào kép đều phải tự gồng gánh hành lý của mình lục đục theo sau; có phải vì vậy mà gọi là “Gánh hát” chăng?
Thứ Hai, tháng 5 06, 2013
Sắc tài thần phú
Trộm nghe,
Nghề văn muôn thuở như nhau,
Gái đẹp mỗi thời có khác!
Người luôn chê chữ nghĩa giá bèo,
Ai dám bảo hồng nhan phận bạc?
Nghề văn muôn thuở như nhau,
Gái đẹp mỗi thời có khác!
Người luôn chê chữ nghĩa giá bèo,
Ai dám bảo hồng nhan phận bạc?
Thứ Ba, tháng 3 26, 2013
Phú tặng vợ
Thiếu phụ – Lương Xuân Nhị
Có chồng cho đáng tấm chồng,
Bõ công trang điểm má hồng răng đen.
Thương ôi,
Mang hình liễu đổi cùng cuộc truân chuyên,
Đem má phấn thách với đời lam lũ!
Không thẳng hướng leo để bám vào cội bách, cội tùng,
Lại chệch hướng bò nhè len nhằm cỏ hôi, cỏ cú!
Thứ Năm, tháng 12 13, 2012
Điểm mặt quân thù phú
Trận Bạch Đằng Giang – Lê Năng Hiển
Hải đảo cựa mình đau đáu.
Nhìn về Hoàng Sa, tan dạ nát gan,
Nghĩ tới Trường Sa, đứng tim sôi máu!
Thứ Năm, tháng 11 15, 2012
Tự trào phú
Trộm nghe,
Lấy gương soi mặt giai nhân,
Lấy tâm soi lòng kẻ sĩ.
Đem gian nan thử bậc cao tài,
Đem lửa đỏ thử vàng đúng tuổi.
Cười cho mỗ,
Một đời múa bút, chữ “sĩ” lăm le,
Bao bận khoa gươm, chữ “hùng” lấp ló.
Chỉ vì bút nghiên chệch choạt, mà văn chẳng ra văn,
Cũng tại chân cẳng quều quào, mà võ không ra võ!
Ngũ kinh lập bập, rặn ba bài phú mà đọ với Dương Hùng,
Tam lược nghêu ngao, lượm mấy cơ mưu, lại sánh ngang Tôn Vũ!
Lấy gương soi mặt giai nhân,
Lấy tâm soi lòng kẻ sĩ.
Đem gian nan thử bậc cao tài,
Đem lửa đỏ thử vàng đúng tuổi.
Cười cho mỗ,
Một đời múa bút, chữ “sĩ” lăm le,
Bao bận khoa gươm, chữ “hùng” lấp ló.
Chỉ vì bút nghiên chệch choạt, mà văn chẳng ra văn,
Cũng tại chân cẳng quều quào, mà võ không ra võ!
Ngũ kinh lập bập, rặn ba bài phú mà đọ với Dương Hùng,
Tam lược nghêu ngao, lượm mấy cơ mưu, lại sánh ngang Tôn Vũ!
Thứ Sáu, tháng 6 29, 2012
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)















