Nhà văn Cung Tích Biền (8/2/1936 – 9/9/2026). Tranh: Phan Nguyên.
Cung Tích Biền tên thật Trần Ngọc Thao, sinh ngày 8-2-1937 tại Thăng Bình, Quảng Nam. Động viên vào trường Sĩ quan Thủ Đức năm 1963, ra trường đồn trú ở Hậu Nghĩa và Tây Ninh, từ 1968, lên đại úy và giải ngũ năm 1973. Từng ký Chương Dương, Việt Điểu, Uyên Linh và cuối cùng bút hiệu Cung Tích Biền – xuất hiện lần đầu trên tuần báo Nghệ Thuật tháng 3-1966 (truyện ngắn Ngoại Ô Dĩ An và Linh Hồn Tôi). Sau 1975, Cung Tích Biền ngưng viết nhiều năm; khoảng 1987, ông sáng tác trở lại, trong nước đăng truyện trên Cửa Việt, Sông Hương và gửi ra ngoài nước đăng tác-phẩm đầu tiên với Hợp Lưu (Dị Mộng, HL số 1, 10-1991), rồi 20 truyện Xứ Động Vật đăng trên liên mạng Da Màu Văn chương Không Biên giới năm 2008, rồi Người Việt tiểu thuyết Mùa Hạ đăng từng kỳ 194 số nhật báo năm 2012, v.v. Từ 2007, lúc còn trong nước, trước khi dứt khoát định cư ở Hoa-Kỳ tháng 10-2016, ông đã tự xuất bản tác phẩm của mình – ông gọi là “đẻ chui”, qua hình thức in chụp dưới “bảng hiệu” Một Mình.







