có những điều không nói ra, chỉ ghi lại...
pn

Thứ Tư, tháng 1 28, 2026

Máu tuyết

 

ice.

On January 24, 2026, Alex Jeffrey Pretti, a 37-year-old American nurse, 
was shot and killed by United States Border Patrol agents in Minneapolis.



khi tôi đang đứng
pha chén nước mắm
trái ớt chín đỏ trong tay
thì người đàn ông mặc quần jeans áo hoodie tay cầm điện thoại
bị xịt hơi cay, bị xô đạp
10 phát đạn nổ chỉ trong 5 giây
máu tim trộn lẫn đống tuyết cùng màu da của ảnh

Dạ Khúc Yêu Em

thơ Trần Việt Hải
nhạc Nguyễn Minh Châu
tiếng hát Pia Nguyễn






(Đêm Khuya Nhớ Người Yêu)
Tình Yêu Cho Em hay Người Yêu Trong Nỗi Nhớ là yếu tố chính trong bài tình ca Dạ Khúc Yêu Em. Yêu Em để rồi nhớ nhung, như đêm khuya là lúc nỗi nhớ người yêu dâng tràn, là lúc để ta khiến tâm hồn mình lãng mạn hơn. Nhìn đồng hồ đêm khuya lặng lẽ cảm xúc gọi tên ai đó… hình như thời gian và không gian quá tĩnh lặng chỉ có em trong tiềm thức. Thôi rồi người ở phương xa gọi hồn nhớ nhung qua màn đêm yên bình, bao cảm nghĩ miên man, thôi rồi người ở phương xa ăn cắp cả trái tim ta đi xa rồi, xa mãi. She really stole my heart. Rõ khổ.

Thứ Tư, tháng 1 21, 2026

Người đưa dâu


Hình minh họa: AI

Tiên dừng lại ở nhà bà An như một trạm trung gian trên chuyến đi đặc biệt của nàng từ Mỹ qua Canada. Lẽ ra Tiên đã bay thẳng từ Los Angeles (thuộc Mỹ) để qua Quebec (thuộc Canada) nhưng do lúc đó hãng máy bay đang đình công, đường bay thẳng không có nên nàng phải “ quá cảnh” tại nhà bà An ở Montreal một đêm rồi ngày hôm sau đón xe đò lên Quebec.

Thứ Hai, tháng 1 12, 2026

Fabrizio De André, Vol. 1




Fabrizio De André, Vol. 1

1."Preghiera in Gennaio" 3:28
2."Marcia nuziale" Georges Brassens3:10
3."Spiritual" 2:34
4."Si chiamava Gesù" De André, Vittorio Centanaro [notes 3] 3:09
5."La canzone di Barbara" 2:17
6."Via del Campo" Enzo Jannacci2:31
7."La stagione del tuo amore" 2:59
8."Bocca di rosa" 3:05
9."La morte" Brassens2:22
10."Carlo Martello ritorna dalla battaglia di Poitiers" De André, Paolo Villaggio


Thứ Sáu, tháng 12 26, 2025

Lại một Noel nữa


Ngoài kia tuyết rơi đầy! (12/2025)

Tính tới Noel năm nay tôi đã qua đúng 40 mùa Noel nơi đất lạnh này. Lạnh như thế nào, Canada đã nổi tiếng lạnh, tỉnh bang Quebec chúng tôi đang tạm cư còn…tủ lạnh hơn nữa. Riết rồi cũng quen. Không quen cũng không được với đám con cháu. Chúng cười khẩy mỗi khi các ông bà già than lạnh. Ở tới 40 năm rồi mà còn chưa quen! Những năm đầu thấy ít lạnh hơn, có lẽ vì còn ánh nắng quê nhà dự trữ trong người. Càng ở lâu càng thấy lạnh hơn, chẳng biết vì tuổi tác hay vì cái nắng Sài Gòn đã bị loãng đi mất.

Thứ Năm, tháng 12 25, 2025

Chiếc đèn cù Giáng Sinh





Đôi lần về nhà muộn giữa đêm vào những ngày cuối năm, ý nghĩ tôi thường bật ra niềm ước ao kỳ quặc: Sẽ thấy có ai đó đứng chờ tôi trước cửa. Một người bạn đã chia tay từ lâu? Hay một người từ cõi âm tìm về với tôi nơi nhà cũ? Và tôi nhớ. Nỗi nhớ mông lung, không rõ rệt. Những khuôn mặt còn ấm hơi người lướt qua trí nhớ tôi. Rồi tan biến vào bóng tối chập chùng vây quanh, khi tôi nhận ra không một ai trước cửa nhà. Tôi lặng lẽ tra chìa khóa vào ổ. Âm thanh kim loạt bật khẽ, dường như ngái ngủ. Tôi bật đèn hành lang. Hơi ấm máy sưởi chào đón tôi như vòng tay thân quen của một người khuất mặt.

Thứ Tư, tháng 11 26, 2025

Cốt nhục


Hình minh họa: AI Generated

Tôi bước vào căn nhà ấy với một cảm giác vừa căng thẳng, vừa tò mò xen lẫn bất an. Một căn nhà xa lạ. Những người trong nhà hoàn toàn xa lạ. Bầu không khí không quen chất chứa những hoài nghi và không thoải mái. Bà Sue ra mở cửa, dắt tôi đến cái ghế sofa trong phòng khách:

Thứ Bảy, tháng 10 25, 2025

Bèo mây


Hình minh họa: AI generated.


(Nhớ Ân, Khánh, Oanh)

The Snow of Kilimanjaro (Tuyết Trên Đỉnh Kilimanjaro) của Hemingway là một truyện ngắn đặc sắc. Cùng với những hồi ức của một nhân vật, một nhà văn, sống sôi nổi, thích phiêu lưu, là cái ân hận đã không ghi lại, viết lại, trước khi lìa đời, những trải nghiệm đáng nhớ trong cuộc đời của mình.

Thứ Năm, tháng 10 23, 2025

Doãn Quốc Sỹ: Thế Đấy!


Nhà văn Doãn Quốc Sỹ. Nguồn ảnh: https://doanquocsy.com/

Hồi đầu 1970 một nhóm sinh viên văn nghệ ở Sài Gòn mời nhà văn Doãn Quốc Sỹ tới nói chuyện. Tiễn ông ra về rồi, mấy phút sau thấy ông quay trở lại. Ông cười hề hề, hỏi có ai dùng xe gắn máy đưa ông về nhà được không. Tại sao? Ông cười khà khà: “Mất xe rồi! Ai nó lấy mất rồi!”

Thứ Hai, tháng 10 20, 2025

Thầy Doãn Quốc Sỹ: Khu Rừng Lau Vẫn Còn Đó



Một tấm hình cũ của nhà văn Doãn Quốc Sỹ


Nhà văn Doãn Quốc Sỹ là thầy dạy tôi. Thầy sinh năm 1923, còn tôi sanh năm 1936, thầy hơn tôi 13 tuổi. Tính ra năm thầy dậy tôi cách đây đã hơn 70 năm rồi. Ở cái thời mà ai cũng gọi người dậy học là “Thầy”, dù là từ lớp vỡ lòng cho đến hết lớp trung học chứ không gọi là “Giáo sư” như những năm sau này. Mà người đi học thì gọi là “Học trò” chứ ít ai gọi là “Học sinh”.

Thứ Năm, tháng 10 16, 2025

Ngẫu Cảm


Nhà thơ Vũ Hoàng Chương (1916 – 1976)

Ngẫu Cảm

Sao lên từng nụ ngọc lưu ly
Trái đất còn xanh chẳng vội gì
Hồ giỡn gót sen mây bạc đắm
Sông trôi tóc liễu gió vàng si
Trời mong thu tới cao vầng trán
Núi hẹn xuân về đậm nét mi
Cặp mắt trùng dương vừa gợn sóng
Kìa hoa đương độ nguyệt đương thì

Thứ Sáu, tháng 7 25, 2025

Cái Bóng Của Vị Thầy Tu




Dừng xe trước quán cà phê nằm bên triền núi, tôi kéo Lân vào ngồi bên chiếc bàn nhỏ, nằm riêng rẽ dưới bóng mấy cành thông. Ngày thường, quán vắng khách. Đã hơn bốn giờ chiều mà mặt trời đang ở trên đỉnh đầu. Mùa hè Bắc Âu ngày dài ra, có những ngày cuối tháng sáu, gần như không thấy bóng đêm. Trời nắng, nhưng không nóng lắm. Thỉnh thoảng có vài cơn gió làm lung lay những cành thông, như muốn khuấy động cái không gian tĩnh mịch và tạo thêm chút mát mẻ, thư thái cho khách nhàn du.

Thứ Tư, tháng 6 25, 2025

Người Đi Chân Đất




1.

Đó là về bàn chân. Đó là cách bàn chân đặt xuống.
Đó là về cách bàn chân uống sương trên cỏ.
Đó là nhịp điệu. Bước đi. Bước đi nghi ngại. Đi trong sợ hãi.
Đi trong tỉnh thức. Đi trong lương tri bị vây khổn.
Đó là về ác mộng giữa hai bờ sinh diệt. Đó là trống rỗng. Buông bỏ.
Đó là về bàn chân tự mình giải thoát. Đó là ý thức tự mình bước đi.

Chủ Nhật, tháng 6 01, 2025

Tôn Phu Nhân Quy Thục



Tôn Phu Nhân Quy Thục

Cật ngựa thanh gươm vẹn chữ tòng,
Ngàn thu rạng tiết gái Giang-đông.
Lìa Ngô bịn-rịn chòm râu bạc;
Về Hán trau-tria mảnh má hồng.
Son phấn thà cam dày gió bụi;
Đá vàng chi để thẹn non sông?
Ai về nhắn với Châu Công-cẩn:
Thà mất lòng anh, đặng bụng chồng.

Tôn Thọ Tường



(bài họa)

Cài trâm sửa áo vẹn chữ tòng,
Mặt ngả trời chiều biệt cõi Đông.
Ngút toả đồi Ngô un sắc trắng,
Duyên về đất Thục đượm màu hồng.
Hai vai tơ tóc bền trời đất,
Một gánh cương thường nặng núi sông.
Anh hởi Tôn Quyền, anh có biết?
Trai ngay thờ chúa, gái thờ chồng.

Phan văn Trị

Thứ Sáu, tháng 5 30, 2025

Đồng Dao



Đồng Dao

còn nguyên một vết thương dài
trên lưng ngựa tía non đoài mây trôi
nằm nghe sông biển ngậm ngùi
sóng reo mà ngỡ quân nơi sa trường