Đôi lần về nhà muộn giữa đêm vào những ngày cuối năm, ý nghĩ tôi thường bật ra niềm ước ao kỳ quặc: Sẽ thấy có ai đó đứng chờ tôi trước cửa. Một người bạn đã chia tay từ lâu? Hay một người từ cõi âm tìm về với tôi nơi nhà cũ? Và tôi nhớ. Nỗi nhớ mông lung, không rõ rệt. Những khuôn mặt còn ấm hơi người lướt qua trí nhớ tôi. Rồi tan biến vào bóng tối chập chùng vây quanh, khi tôi nhận ra không một ai trước cửa nhà. Tôi lặng lẽ tra chìa khóa vào ổ. Âm thanh kim loạt bật khẽ, dường như ngái ngủ. Tôi bật đèn hành lang. Hơi ấm máy sưởi chào đón tôi như vòng tay thân quen của một người khuất mặt.
có những điều không nói ra, chỉ ghi lại...
pn
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngô nguyên dũng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngô nguyên dũng. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, tháng 12 25, 2025
Thứ Hai, tháng 2 24, 2020
Điểm trang
Mỗi thứ năm, bà Lê dậy sớm hơn thường lệ. Bảy giờ sáng, chuông đồng hồ réo thức.
Vọng qua ô kính khép, hồi chuông nhà thờ gióng lễ.
Giờ giấc này, vào những ngày đông, trời vẫn còn tối ám. Sang tháng tám, giữa hè, luồng sáng những ngày nắng đẹp đã lách qua rèm cửa sổ voan mỏng, suồng sã soi bói diện tích phòng ngủ hai mươi thước vuông. Lên phiến vách dán giấy màu vỏ trứng treo bức tranh hoa mẫu đơn hồng nhạt. Lên tủ quần áo bốn cửa sơn trắng gắn gương soi. Lên mặt giường đôi để trống một nửa, nhưng gối chăn vẫn được phủ gấp thẳng nếp.
Cứ vậy, từ nhiều năm nay. Như để cất giữ một hơi ấm, một vòng ôm, một dư hương chưa phai.
Thứ Sáu, tháng 9 21, 2018
Nỗi nắng niềm mưa
Năm ấy, ông cùng hai người bạn Đức đi thăm lại thành phố sinh quán.
"Em đang bệnh nặng, muốn gặp mặt anh … có lẽ lần cuối …", giọng em gái ông nghẹn ngào qua điện thoại vài tuần trước.
Thứ Hai, tháng 6 18, 2018
Tỷ dụ như ngày mai tận thế
Tỷ dụ như ngày mai tận thế
đêm
nguyệt thực ngoài vũ trụ không cùng
ở đây đối ẩm với bóng
trong hiu quạnh đầy hư không
nâng ly - chợt thấy ra
những khuôn mặt - lần lượt - trong trí nhớ
đã bặt tăm - tiếng cánh đập một loài chim
tháng giêng trốn lạnh
về mênh mông.
Thứ Sáu, tháng 4 27, 2018
Khung cửa thời quá khứ
Khung cửa thời quá khứ
mây chở mưa ngang phố
u uất điệu kèn đồng
một tấu khúc lạ tai
trưa nắng tháng mười hai năm ấy
có người bỏ đi biệt tăm
không một lời giã biệt
những mùa hoa niên cũ
ngày kẽm gai và đêm vội vã giới nghiêm
Thứ Sáu, tháng 1 26, 2018
Đêm tuyết gọi
Cuộc rượu về khuya chỉ còn lại bốn người: tôi, Bính, Phụng và Thạo. Bính với tôi thân nhau đã lâu, còn Thạo chỉ mới qua đây. Anh là bạn của Bính như thế nào, tôi không rõ, cũng chưa hỏi. Vào tiệc, anh ít nói. Sau một đỗi cụng ly qua lại, khẩu khí chừng như ngấm men, anh trở nên hoạt náo. Bàn chúng tôi, một lứa trung niên, chỉ mỗi Hứa Phụng là nữ phái. Nàng gốc người Hoa, nhân tình nhân ngãi với Bính đã nhiều năm
.
Thứ Sáu, tháng 11 24, 2017
Tuyết trong những giấc mộng tôi vô sắc
Đầu tháng mười một tôi dọn tới trọ chung nhà Chính. Mùa đông năm ấy tới sớm. Nơi thung lũng Winterhof, ngoại ô thị trấn Hemer, tuyết bắt đầu rơi từ vài hôm trước.
Lần đầu tiên trong đời, tôi tận mắt chiêm ngưỡng và cảm nhận được tuyết. Vẻ đẹp băng giá của cơn mưa tuyết đầu mùa đắp chiếc mặt nạ kiêu kỳ, quyến rũ lên quang cảnh núi đồi, gợi trong tôi một nỗi rạo rực kỳ lạ, như thể dục cảm. Đã bao nhiêu lần trước đó, ở quê nhà, tôi hằng mơ tưởng tới một ngày, thực sự được thấy, được sờ nắm những nụ tuyết phất phới?
Thứ Hai, tháng 2 15, 2010
Cuối cùng, không còn lại
Tôi hỏi lý do tại sao Luận xin trọ tạm nhà tôi một khoảng thời gian, Luận triết lý ngắn gọn, để làm lại cuộc đời. Tôi gắt gỏng qua dây nói:
- Cái tuổi của mày, ngoài bốn mươi rồi mà không chịu lập gia đình, cứ hoang đàng, phóng túng như vậy…
Luận cướp lời:
- Đứa nào nói với anh là em hoang đàng, phóng túng?
- Không có "đứa nào’’ ở đây, nghe chưa? Kiểu sống của "cậu’’, trong gia đình ai lại chẳng biết? Bạn bè của mày đâu rồi, sao không nhờ chúng nó?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






