
Photo: Pixabay
An nhìn thật sâu vào mắt con ngựa. Mắt nó thật đẹp, to, đen, phảng phất buồn, long lanh như ngấn nước. An đưa tay vuốt nhè nhẹ lên cái bờm của nó. Hai mắt nó chớp chớp, rèm mi dày khe khẽ lay động. Trên lưng và hai bên hông nó là những kiện hành lý được cột chằng chịt bằng những sợi thừng. Mỗi một con ít nhất cũng thồ cả trăm ký lô. An nhìn xuống gót giày của những tay nài ngựa. Cả hai bên gót giày đều có gắn những bánh xe răng cưa nhỏ. An hiểu tác dụng của những bánh xe răng cưa đó là để thúc vào hông ngựa khi muốn chúng đi nhanh. Thật tội. Chắc chúng đau lắm. Đó là chưa kể đến roi vọt. Biết đâu những con ngựa thồ chẳng ngấm ngầm căm ghét những kẻ cưỡi lên đầu lên cổ chúng và biết đâu sự im lặng phục tùng của chúng chẳng qua là lớp vỏ ngụy trang cho những ẩn nhẫn chờ thời…

