có những điều không nói ra, chỉ ghi lại...
pn

Hiển thị các bài đăng có nhãn phương nghi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phương nghi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, tháng 2 19, 2026

Những con ngựa thồ


Photo: Pixabay

An nhìn thật sâu vào mắt con ngựa. Mắt nó thật đẹp, to, đen, phảng phất buồn, long lanh như ngấn nước. An đưa tay vuốt nhè nhẹ lên cái bờm của nó. Hai mắt nó chớp chớp, rèm mi dày khe khẽ lay động. Trên lưng và hai bên hông nó là những kiện hành lý được cột chằng chịt bằng những sợi thừng. Mỗi một con ít nhất cũng thồ cả trăm ký lô. An nhìn xuống gót giày của những tay nài ngựa. Cả hai bên gót giày đều có gắn những bánh xe răng cưa nhỏ. An hiểu tác dụng của những bánh xe răng cưa đó là để thúc vào hông ngựa khi muốn chúng đi nhanh. Thật tội. Chắc chúng đau lắm. Đó là chưa kể đến roi vọt. Biết đâu những con ngựa thồ chẳng ngấm ngầm căm ghét những kẻ cưỡi lên đầu lên cổ chúng và biết đâu sự im lặng phục tùng của chúng chẳng qua là lớp vỏ ngụy trang cho những ẩn nhẫn chờ thời…

Thứ Tư, tháng 1 21, 2026

Người đưa dâu


Hình minh họa: AI

Tiên dừng lại ở nhà bà An như một trạm trung gian trên chuyến đi đặc biệt của nàng từ Mỹ qua Canada. Lẽ ra Tiên đã bay thẳng từ Los Angeles (thuộc Mỹ) để qua Quebec (thuộc Canada) nhưng do lúc đó hãng máy bay đang đình công, đường bay thẳng không có nên nàng phải “ quá cảnh” tại nhà bà An ở Montreal một đêm rồi ngày hôm sau đón xe đò lên Quebec.

Thứ Tư, tháng 11 26, 2025

Cốt nhục


Hình minh họa: AI Generated

Tôi bước vào căn nhà ấy với một cảm giác vừa căng thẳng, vừa tò mò xen lẫn bất an. Một căn nhà xa lạ. Những người trong nhà hoàn toàn xa lạ. Bầu không khí không quen chất chứa những hoài nghi và không thoải mái. Bà Sue ra mở cửa, dắt tôi đến cái ghế sofa trong phòng khách: