Tôi đọc đâu đó rằng, muốn làm cho một người đàn bà trẻ bớt cô đơn khi bạn không thường xuyên có nhà, thì hãy mang đến cho nàng một con chó nhỏ. Con chó của tôi vừa chết tối qua. Hai tháng trước đây bạn gái của tôi mua nó ở vỉa hè từ một người đàn bà bán chó dạo.
có những điều không nói ra, chỉ ghi lại...
pn
Hiển thị các bài đăng có nhãn nam đan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nam đan. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, tháng 12 27, 2015
Thứ Bảy, tháng 8 15, 2015
Những con mắt loài bò
Mắt người tình buồn như mắt loài bò... *
Không biết bây giờ thì thế nào, chứ ngày xưa khi tôi còn bé, để đánh số một con bò tôi thấy người ta dùng những thanh sắt uốn theo hình những con số, nung đỏ, rồi áp vào lưng nó. Con bò rống lên một tiếng đau đớn dữ dội, như một tiếng thét, hai chân trước dựng lên trời, hai chân sau bước lảo đảo. Tiếng rống của nó có âm vực cao, the thé, không giống như tiếng rống bình thường của loài bò: trầm và đục. Nhưng dù đau đớn đến đâu, bò cũng không bao giờ dám quay đầu phản ứng lại sự ác độc của mấy gã người tay roi tay thừng đứng quanh nó. Nó đổ quỵ xuống, rồi gượng dậy, chạy ra xa. Từ đó, nó mang trên lưng một con số, mang mãi mãi, cho đến khi chết gục hay vào lò sát sinh. Nếu những hiện tượng xảy ra là những lời nhắn gởi, thì phải chăng các chứng bệnh bò điên, bệnh lở mồm long móng của loài bò là một thông điệp mà thiên nhiên gởi đến cảnh báo con người: sao các người ác độc thế...
Thứ Bảy, tháng 12 20, 2014
Những hồi ức Giáng Sinh
1.
Tuổi thơ của tôi trải dài từ khi ra đời cho đến năm 12 tuổi ở Xuân Lộc, một thị trấn nhỏ của tỉnh Long Khánh trước 75, sau 75 đổi thành tỉnh Đồng Nai. Cha mẹ tôi từ miền Trung vào Nam lập nghiệp từ năm 1960, cả 2 ông bà là nhà giáo, 2 năm sau tôi ra đời. Xuân Lộc là nơi chiến tranh diễn ra hàng ngày, cha tôi lo sợ cho sự an nguy của gia đình nên dọn về Sài Gòn vào năm 1973, nhưng ông vẫn giữ lại căn nhà trong khu cư xá dành cho công chức, chỉ khoá cửa để đó, thỉnh thoảng về thăm. Trận đánh khốc liệt cuối cùng trước khi cuộc chiến chấm dứt đã gần như san bằng cái thị trấn nhỏ thành bình địa.
Thứ Hai, tháng 9 08, 2014
Chuyện vớ vẩn của buổi chiều
Bạn có 10 phút không? Tôi kể bạn nghe nhé, chỉ là một câu chuyện vớ vẩn cho vui, thế thôi!
Trước đây, tôi thường nghĩ rằng người mù là người sống trong bóng tối, hoặc là những gì họ “thấy” chỉ toàn là bóng tối. Mãi tới chiều qua tôi mới hiểu rằng không phải như thế. Màu đen của bóng tối vẫn là một thực thể. Nhìn thấy bóng tối là đã có nhìn thấy, không phải là mù. Làm theo lời tôi nhé, bạn thử lấy hai tay bịt chặt hai mắt của mình lại xem. Bạn vẫn nhìn thấy màu đen, nhưng nếu chỉ bịt một mắt thôi, mắt còn lại mở lớn. Con mắt bị bịt chặt sẽ không còn nhìn thấy bất cứ cái gì, kể cả màu đen của bóng tối. Hẳn đấy là mắt của người mù.
Chủ Nhật, tháng 12 22, 2013
Lễ Giáng Sinh, ý nghĩ rời và những bài thơ
Lễ Giáng Sinh mang ý nghĩa của tình yêu và lòng bác ái của Thượng Đế. Theo Thánh Kinh, Chúa Jesus đã xuống trần gian với thân phận tầm thường, gian khó của loài người để mang lại niềm hy vọng vào ơn cứu rỗi.
Với trẻ em, những tâm hồn còn non yếu, Giáng Sinh là một ngày lễ vui trong năm, ngày gia đình đoàn tụ, ngày ánh sáng hoa đèn rực rỡ, vang lừng nhã nhạc, và những món quà. Nhiều người, dù đã lớn, vẫn không muốn tin là ông già Noel không có thật. Tôi là một người như vậy. Hình ảnh của ông Noel gắn liền với những món quà mà tôi hằng mơ ước được có.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


