. . .Vì em biết được sống đã là hạnh phúc rồi anh nhỉ.
Và vì em chẳng còn cơ hội để trải qua những ngày hôm nay nữa,
vì một ngày nào đó em sẽ rời xa cuộc sống này… ( Bích Hà )
1.
Vậy là lại tháng 12. Con số cuối cùng của một năm 12 tháng gợi lên cảm gíac tất bật, vội vã. Con số buộc người ta phải ngóai nhìn lại đằng sau , và hầu như mọi người đều tìm thấy những điều không như ý trong chuỗi ngày tháng đã qua ấy, để rồi không ai không tránh khỏi tiếng thở dài với ước mong thầm kín. Ước gì mình có thể làm lại từ đầu. Mấy ai còn nhớ được rằng, cũng dạo này tháng 12 năm ngóai, mình đã thầm ước như thế. Hạnh phúc, hay niềm vui trong cuộc sống hàng ngày, ít khi được người ta cảm nhận và nắm bắt chính xác như lẽ ra chúng phải được cảm nhận vào giây phút hiện tại lúc chúng hiện hữu . Chỉ đến khi chúng đi qua rồi, mới giật mình ngó theo, thì đã quá muộn màng. Hệt như khi người ta còn trẻ, những ham muốn nung nấu trong đầu là một tương lai đẹp như tranh vẽ, ham muốn đến độ quên sống cái khỏanh khắc đẹp nhất của đời một con người. Và khi tuổi trẻ đi qua, khát vọng thì dang dở, nhìn lại trên đầu những sợi tóc bạc đã từ từ xuất hiện, người ta mới nhận chân được rằng bấy lâu nay mình chỉ sống bằng những điều không thật và không mảy may thấy được những cái tầm thường nhỏ bé hàng ngày, lại chính là những thứ đem lại cho người ta ý nghĩa đích thực của cuộc sống.