có những điều không nói ra, chỉ ghi lại...
pn

Hiển thị các bài đăng có nhãn huỳnh phan anh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn huỳnh phan anh. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, tháng 9 06, 2020

Huỳnh Phan Anh - Nhà giáo đi lạc vào văn chương


Nhà văn - dịch giả Huỳnh Phan Anh (trái) và tác giả gặp nhau trên đất Mỹ

Những năm 1965-1975 là thời kỳ chiến tranh ác liệt nhất, cũng là giai đoạn bùng nổ của văn học miền Nam với nhiều khuynh hướng, trường phái văn học, từ cực hữu đến thiên tả, từ dân tộc đến hiện sinh… Có thể coi đây như thời kỳ “trăm hoa đua nở” của văn học đô thị miền Nam với sự xuất hiện hàng loạt cây bút trẻ đầy nội lực. Họ viết như sợ ngày mai sẽ không còn được cầm bút bởi chiến tranh không trừ một ai. Thế nhưng có vài nhà văn vẫn “dạo chơi” trong cõi văn chương, trong đó có nhà phê bình văn học - nhà văn - dịch giả Huỳnh Phan Anh, tuy rất nổi tiếng nhưng vẫn tự nhận mình là nhà giáo “đi lạc vào văn chương”. 

Thứ Hai, tháng 8 31, 2020

Câu thơ và con đường



Câu thơ và con đường

Bước chân không còn đường trở lại
Nhưng về đâu khi
Con đường chỉ là lối đi
Một con đường nào khác,
Và con đường nào khác cũng là lối đi
Một con đường nào khác nữa khi
Bước chân không dừng lại bao giờ khi
Bóng tối và ánh sáng không ngừng thét gọi khi
Dòng chảy và bất động không ngừng bốc cháy.


Thứ Bảy, tháng 6 09, 2018

Câu thơ và con đường



Câu thơ và con đường

Bước chân không còn đường trở lại
Nhưng về đâu khi
Con đường chỉ là lối đi
Một con đường nào khác,
Và con đường nào khác cũng là lối đi
Một con đường nào khác nữa khi
Bước chân không dừng lại bao giờ khi
Bóng tối và ánh sáng không ngừng thét gọi khi
Dòng chảy và bất động không ngừng bốc cháy.

Thứ Ba, tháng 12 02, 2008

Hành trình của tác phẩm



Có lẽ không ai phủ nhận rằng người ta viết ra để được đọc. Một tác phẩm dường như lúc nào cũng chờ được đọc tới. Nó là lời kêu gọi gửi gắm đến mọi người, như một nỗi dở dang chờ được hoàn thành, như một lỗ hổng chờ được lấp đầy. Nó kêu gọi không riêng một người nào. Nó luôn kêu gọi đến một người nào khác. Và kêu gọi không ngưng nghỉ, không mỏi mệt dù cho lời kêu gọi của nó có được đón nhận, đáp ứng hay không.

Thứ Tư, tháng 2 20, 2008

Thạch Lam, tiểu thuyết gia


chân dung Thạch Lam qua nét vẽ Đinh Cường

Thạch Lam vẫn được xem là một nhà văn chuyên về truyện ngắn. Trong Tự Lực Văn đoàn và cả trong văn chương Việt-nam, tính đến thời đại ông, Thạch Lam gần như chiếm giữ một địa vị riêng biệt nhờ ở “một ngòi bút lặng lẽ, điềm tĩnh vô cùng, ngòi bút chuyên tả tỷ mỷ những cái rất nhỏ và rất đẹp, những cảm tình, cảm giác cỏn con nẩy nở và biểu lộ ở đủ các hạng người, mà ông tả một cách thật tinh vi” (1). Chỉ cần ba tập truyện ngắn (Gió đầu mùa, Nắng trong vườn, Sợi tóc) lần lượt xuất bản trong khoảng cách năm năm (1937-1942), Thạch Lam đã khẳng định cho mình một giọng văn và từ đó một vũ trụ văn chương độc đáo bên cạnh những tài năng sáng chói cùng thời. Điều đáng nói là khác hẳn với Nhất Linh, với Khái Hưng,