Trong NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG anh đã MƠ VỀ NƠI XA LẮM TRONG ÁNH CHỚP SỐ PHẬN anh đã ra đi THÀNH PHỐ ĐÊM chỉ còn NGỌN NẾN giăng tang LỜI RÊU cho NGÀY XƯA tìm TRONG MIỀN KÝ ỨC VỀ LẠI PHỐ XƯA một sáng MUỘN màng Bên GIỌT CÀ PHÊ nhỏ xuống đời tan chảy Cây bàng mồ côi EM ƠI HÀ NỘI PHỐ Để CÓ MỘT NGÀY LÃNG ĐÃNG CHIỀU ĐÔNG HÀ NỘI Mây CHIỀU PHỦ TÂY HỒ Tiếng DƯƠNG CẦM LẠNH tan trong xa vắng GIỌT TÌNH BUỒN rơi xuống bóng CHIỀU HOANG NỖI KHÁT KHAO MẶT TRỜI và NỖI NHỚ Gởi tình yêu qua DẠ KHÚC mưa GỞI ĐÔI MẮT BUỒN CHO MỘT NGƯỜI TÌNH XA đi về phía HOÀNG HÔN DỐC Sầu đông vỡ trên dòng sông hoang lạnh GIỌT NƯỚC MẮT ĐẦU TIÊN ta khóc cho người CHIỀU KHÔNG EM mây xuống ngủ bên lòng Nói với anh QUÁN THỜI GIAN cũng chỉ là miền HƯ ẢO THÀNH PHỐ ĐÊM GIỌT THU BUỒN rơi trên ngõ vắng MÙA HẠ CÒN ĐÂU Chỉ còn BIỂN NỖI NHỚ VÀ EM ĐÃ CÓ MỘT THỜI anh LANG THANG để MÙA THU GIẤU EM Anh ru hồn trong GIỌT NƯỚC MẮT DỊU ÊM Hoài niệm NHỮNG NGÀY TA YÊU NHAU chỉ là MÂY XƯA TRONG MIỀN KÝ ỨC Cho dẫu lá trút rơi nhiều nhưng ĐÂUPHẢI BỞI MÙA THU Một TÌNH KHÚC MONG MANH như sợi gió mềm rơi Thế rồi TRONG CƠN MƯA anh đã đi xa mãi mãi Một DÒNG SÔNG KHÔNG TRỞ LẠI bao giờ...