có những điều không nói ra, chỉ ghi lại...
pn

Hiển thị các bài đăng có nhãn lê bá định. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lê bá định. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, tháng 4 15, 2023

Hòa Bình



(Thủ bút và chân dung nhà văn KQ Lê Bá Định)


Ô hô!
Xưa kia, lũy Đồng Hới một lần phân tranh Trịnh Nguyễn!
Nay đây, dòng Bén hải 2 phen chia cắt Việt Nam
Nghĩ mà đau lòng!
Suy thêm nát óc
Than ôi!
Máu chảy thành sông
Thây chồng như núi!
Chiến, tưởng đâu chống tàu, thắng Pháp,
Bình, những mong phạt Tống bình Chiêm?
Xua quân rầm rầm, rộ rộ, nghe như tướng Lý đánh bại 2 châu, kẻ Bắc quân có thấy lòng thêm tủi lúc tràn qua vĩ tuyến?
Ngăn giặc thù như vách sát tường đồng, giống như tướng Trần mấy bận chống quân Nguyên, người Nam quân có thấy mắt rưng rưng khi chống giữ Đông Hà!
- Ấy vậy mà đã 15 năm qua đàm hòa hội nghị
Bây giờ thì!
Đã chưa trâu, chửa bò gì, cũng đã "ba phe, bốn phía" đẻ ra mấy dòng"ngưng bắn"
Tuy rằng nghẹn họng, nghẹn hầu chi, cũng được "ba phe, bốn phía" bảo đảm cho 2 chữ" Hòa bình",
Ôi cha, Hòa bình!
Úy mẹ, Hòa bình!
Hòa bình ơi mi là cái chi chi mà có mi khó thế?
Kẻ nói mi giống như chim cu
Người xem mi như đồ trang sức.
Coi ra thì mấy đứa hippy mua mi cũng dễ, chúng đeo mi trên cổ, trên đầu... trong quần áo lót!
Xét thấy thì các trự nhà giàu như mi không khó, họ vô tiệm kêu cháo, kêu mì... sực đã rồi cũng liệng xương mi vào sọt rác!
Vậy mà!
Gọi mi 1000 năm!
Kêu mi suốt thế kỷ!
Chờ mi 20 năm!
Bây giờ mi lò đò đi tới, tới thiệt hay tới giả, mi nói thật ta nghe, nếu không ta bẻ cổ!
Phút này mi nhấp nháy mi ra, ra luôn hay rụt cổ, nhìn nhận cho ta biết, nếu xạo ta thui lông!
Này này ta nói cho mà biết,
Một ngàn năm quân Tàu nó nhốt mi, tao sực bào ngư, vi cá xong rồi, ta còn bắt được mi qua khói thuốc phiện!
Một trăm năm thằng Tây nó giấu mi, ta đớp phó-mát, sữa bò xong; rồi ta còn tóm được mi qua hơi rượu sâm-banh!
Giờ đây gần 20 năm vuột tới vuột lui, mi chớ có hòng giở cái trò 5, 4 (1954),
Hòa bình bớ hòa bình!
Nói phải biết nghe, dạy cho biết phép,
Lần này mi ráng trở về, sướng gì mà nhìn xáo thịt nồi da,
Phen ni mi cố ở luôn, tội tình chi mà để xé mất bức dư đồ
Thôi thôi:
Ngôn bất tận ý
Ta đã nhiều lời,
Nay mi đang lấp ló ngoài song, ta từ tâm cho mi trở lại,
Giờ mi đang thấp thỏm ngoài hè, ta rộng lượng cho mi vào cửa,
Này Hoa bình!
Có mi về, ta cũng thắp hương 3 lớp, trước bàn thờ Tổ quốc, ta cúi lạy giống Rồng Tiên thôi ngưng tay kiếm,
Được mi đây, ta tạm sắp rượu 3 chung, trên mảnh đất Quê hương, ta nguyện cho nước Việt Nam hêt đổ máu thù.
Ô hô! Hòa bình!
Lành thay! Tốt thay!

1974
Lê Bá Định

(Trong "Tuyển Tập Thơ Truyện Không Quân", Vàng Son xuất bản, Sài Gòn 1974)

Thứ Hai, tháng 4 26, 2021

Phi Công



Có một chàng, uy vũ tựa thần ưng, cốt cách giống phượng hoàng.
Phi bào gọn ghẽ, dù vác lên vai, lưng nịt đạn đồng,
Súng rouleau lủng lẳng bên hông, dao găm cài trong vỏ,
Bước chân hùng trèo lên phi cơ, cổ quàng khăn [tím] lẳng lơ, tóc phủ xòa bay trong gió,
' Ôi phi công danh tiếng muôn đời ', * đất trời cao rộng sao mà nhỏ hẹp tựa trong tay!
Kia hoa tiêu lừng lẫy, mây cuồng gió loạn, chỉ điểm trang thêm cho kiếp sống mây trời,

Nhớ xưa kia,
Suốt ngày thao dượt xong rồi tập luyện, cánh chim bằng bay lượn, nét kiêu hùng tỏa khắp trời cao.
Trọn tháng lương, tiền ăn tiền ở xong rổi tiền bay bướm, vòng tay lả lướt, đường hào hoa vang suốt mọi miền.

Hôm nay đây,
Ngày đêm vần vũ trên cao, đại bàng xòe cánh thép, vung sấm sét săn dạy loài quỷ dữ,
Suốt tháng liền chỉ được mấy ngày tươm tất, còn thì cơm tay cầm, thuốc tiếp vụ, đem lý tưởng chặn lòng mê muội.
Sáng sáng vẫn tung bay, từng chiếc lại từng đoàn, quyết đem thân ra cứu giúp quê hương.
Đêm đêm đều xuất hiện, hỏa châu từng chùm, đạn bay cuồn cuộn, nguyện dốc lòng chống đỡ sơn hà.
Từ miền cao, hỏa tuyến, khi thì vượt tuyến lúc lại băng sơn, cho dù lòng mới điểm tâm
một chung trà nguội mấy điếu thuốc thơm nhưng hổ dữ vẫn đầy móng vuốt.
Ở chốn châu thổ, đồng bằng, khi thì lượn sát trên quân bạn, lúc chặn bắn địch quân, quên lát nữa đây chỉ một mẩu bánh mì đủ cho bữa cơm chiều, mà con báo thần cứ một mực nhe nanh.
Đẹp thay kiếp sống ngang tàng, dồn tuổi trẻ cho thật đầy lý tưởng.
Sạch thay con người bất khuất, vung ý chí cho tròn vào nếp sống.
Mặc cho ai xé nát quê hương, tuyệt không nghĩ là đang dã tràng xe cát.
Kệ những người đục khoét giống nòi, chẳng thèm kêu ai cũng ngủ chỉ có một mình ta thức.

Thôi thì,
Cứ mơ đi,
Thanh bình sẽ đến, những đường bay sẽ vẽ nét hoa đăng.
Cứ tin đi, 
Tổ quốc sẽ trường tồn, cánh chim bằng vĩnh cửu với không gian
... Một ngày đẹp thấy con trai mình ngồi thay trong phòng lái.


Lê Bá Định
1974

--------------

* Văn Cao (BT)

(Trích trong "Tuyển Tập Thơ Truyện Không Quân Thời Chiến", Vàng Son xuất bản, Saigon 1974)