Có lẽ, Trần Vấn Lệ là một trong những người làm thơ có sức sáng tác sung mãn nhất trong hàng ngũ những người làm thơ. Làm thơ, tạo cho mình một sắc thái riêng đã khó, mà, làm thơ để khác với chính mình, để vượt qua chính mình lại khó hơn. Nhất là ở trường hợp Trần Vấn Lệ, đã in trên 10 tập thơ…
có những điều không nói ra, chỉ ghi lại...
pn
Hiển thị các bài đăng có nhãn trấn vấn lệ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trấn vấn lệ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, tháng 5 17, 2017
Thứ Sáu, tháng 3 31, 2017
Bây Giờ Bao Giờ
Bây Giờ Bao Giờ
Bây giờ là phố hay quê?
Những đám ruộng lúa bên lề lộ đâu?
Những căn nhà lá lên lầu,
chim đâu mà đám bồ câu đứng đầy?
Những con chim én lạc bầy
chợt ngang mặt lộ không ai đoái hoài…
Thứ Ba, tháng 3 12, 2013
Em ơi tàn thuốc cháy
Em ơi tàn thuốc cháy
Đêm qua nằm nghe gió. Gió rít như lời than. Đôi khi như nức nỡ, ai đó khóc bên đường… Chắc là đêm rất buồn khi gió bay vào ngõ, ngõ dài mênh mông gió, ngõ buồn gió lang thang…
Đêm qua nằm nghe gió, hôm nay thì hết rồi. Một mé hiên tôi ngồi, một góc đời thinh lặng. Bây giờ phất phới nắng, bông mía lau phất phơ. Bây giờ gió lưa thưa như là không có gió, chỉ là những hơi thở từ cỏ từ hoa thôi…
Một mé hiên tôi ngồi, một góc đời thinh lặng. Coi như gió đi vắng. Coi như mình bơ vơ. Phải chi có tiếng đò như thời sông nước nhỉ. Phải chi gió lí nhí nói trong chòm lá me. Một bầy chim sẻ về. Một bầy chim sẻ về…
Không gió mưa não nề, tự dưng buồn khoảnh khắc. Hình như ai bưng mặt thở hơi dài gió mưa? Phải chi có tiếng đò của ai vang ơi ới. Nghĩ là gió đang tới ngoài đại dương mà thương…Ngoài đại dương tà dương, lát đây, buồn biết mấy!
Em ơi tàn thuốc cháy khói xanh mù chiều anh…
Trần Vấn Lệ
Thứ Sáu, tháng 12 28, 2012
Câu Cuối Một Bài Thơ
Câu Cuối Một Bài Thơ
Đêm cuối năm. Giờ chót của năm. Tôi không buồn ngủ. Chưa đi nằm.
Ngoài hiên trăng sáng, vầng trăng sáng, một nửa vầng trăng cũng sáng trưng!
Sáu mươi phút cuối, tôi làm chi? Nhớ bạn bè xa chớp chớp mi?
Mở máy nhìn chơi, mi chớp chớp, một hàng con chữ xếp hàng đi...
Tôi nhớ bâng quơ, nhớ một người! Năm tàn tháng tận tình xa xôi.
Ai xa đâu nhớ về tôi nữa, thư xế nhận rồi, không có tôi!
Một trăm tấm thiếp khi cầm lại, vài cái, mà thôi, uổng tấm lòng!
Vàng đá gửi đi không thấy tiếc bởi lời châu ngọc cứ hằng mong!
Đêm cuối năm... Giờ chót của năm... Người tôi gần lắm đã xa xăm.
Thương sao bụi phấn thời lau bảng. Nhớ quá học trò Bùi Thị Xuân!
Này cô giáo cũ hình trên blog, có biết tôi còn mấy phút không?
Châu ngọc để đâu sao chẳng thốt, để chờ năm ngoái, hẹn sang năm?
Một người tôi nhớ gần gang tấc, má lúm đồng tiền Tết chẳng cho...
Tôi mở máy nhìn con chữ chớp, trăng ngoài cửa sổ bỗng thành thơ...
Em ơi câu cuối là câu đó. Trăng với em nằm trên giấy khuya!
Trần Vấn Lệ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



