
Hắn đang ngồi ở đó, vào một buổi chiều chủ nhật , trong một quán cà phê trên đường Bolsa. Hắn không nghĩ gì cả, hắn chă/ng muốn gì cả, hắn đang ngồi ở đó và hình như cả vũ trụ chỉ còn một mình hắn trong cái im lặng khủng khiếp của một buổi chiều chủ nhật, hắn nhìn thấy sự di động, chung quanh hắn, đông đảo, vội vàng, ngơ ngác, nhưng hắn không nghe thấy những âm thanh, những tiếng động đến từ đó. Hắn như một người điếc hay gần giống như một người đang làm nhạc phim, ha*’n nhìn sự việc huyển động chung quanh hắn và nghe những âm thanh trong đầu hắn. Hắn theo dõi những âm thanh đó và xúc động với cái não nề, cái bất nhất, cái rời rạc của chuỗi âm thanh đang có trong đầu hắn. Âm nhạc đang làm gì cuộc đời hắn? Có lúc hắn cảm thấy như chẳng bao giờ hắn có thể thoát được sự rình mò của âm thanh torng đời sống thường nhật của hắn. Khi hắn nhìn một sự vật thì hắn liền nghĩ đến một chuỗi âm thanh nào đó, hắn hát những ý nghĩ của hắn, âm thầm và lì lợm – sự lì lợm của một thói quen. Hắ ngồi đó, ngồi nhìn mọi sự xảy ra trước mắt hắn. Mỗi ngường đang làm gì đời sống của họ ? Hắn đang làm gì đời sống của hắn? Hắn tự hỏi và biết rằng đa quá muộn để cần một câu trả lời. Hắn chẳng có thể làm gì cho cuộc đời của hắn cả. Mọi sự đã xảy ra rồi dù trong ý định của hắn hay không! Giả sử hắn có thể làm công việc khác với công việc mà hắn đang làm, giả sử hắn có thể làm gặp những người, yêu những người khác với những người mà hắn đã gặp, đã yêu; giả sử hắn có thể làm một con người khác, giả sử hắn có thể bắt đầu lại từ đầu… Hắn bỗng cảm thấy cái ngu xuẩn trong cái giả sử của hắn, hắn thôi không giả sử nữa. hắn ngồi yên lặng thưởng thức những chiếc xe và những con người qua lại trên đường.