có những điều không nói ra, chỉ ghi lại...
pn

Hiển thị các bài đăng có nhãn lê uyên phương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lê uyên phương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, tháng 11 29, 2019

Máu biếc xanh và ngực tối

thơ Huy Tưởng
nhạc Lê Uyên Phương
tiếng hát Lê Uyên




Ngưới yêu

1.
Đá rựng tà dương
Máu biếc xanh trên vai người em nhỏ
Trườn cánh chim
Ôi còn mải miết chiều phai

Mải miết chiều phai em có hai bàn tay đầm đìa hối tiếc
Tôi hôn em môi cực cùng ly biệt
Không đậy kín hồn dĩ vãng quỵ dưới trăng ngàn
Lòng đẹp dã man.

Thứ Tư, tháng 7 27, 2016

Tuổi Nhỏ, Những Cây Đàn Và Đà Lạt



Vài năm trước biến động mùa thu 1945, Đà Lạt vẫn còn là một vùng đồi núi hoang vu, người ta bắt đầu mở ra những con đường xuyên qua các vùng cảnh trí rất xinh đẹp và cho xây hàng loạt những biệt thự dọc theo những con đường xuyên qua các vùng cảnh trí rất xinh đẹp đó.

Thứ Tư, tháng 3 16, 2016

Con Chim Phượng Trên Thân Thể Nàng





Lúc đó, nàng mười tám tuổi và nàng thầm yêu một o đàn ông hơn nàng mười hai tuổi. Hai người thường gặp nhau trong xưởng vẽ của người đàn ông, ở đó, nàng đã trở thành người mẫu cho hắn, họ thường ăn uống với nhau, làm việc với nhau và nói đủ mọi chuyện tầm phào trong căn phòng đầy những bức tranh sơn đầu và lúc nào cũng sáng trưng như một phòng triển lãm. Hắn rất quý mến nàng và luôn xem nàng như một người em gái. Hai người hầu như lúc nào cũng đồng ý với nhau về mọi điều, nàng không bao giờ phản đối hắn một điều gì và hắn cũng không bao giờ nói hay làm một điều gì khiến nàng phật lòng. Duy có một lần, nàng đã nhất định không nhượng bộ hắn, khi hai người nói chuyện về một loài chim gọi là chim phượng. 

Thứ Sáu, tháng 9 04, 2015

Bên Đồi Lau Xanh

thơ Thái Tú Hạp
nhạc và hát Lê Uyên Phương



Bên Đồi Lau Xanh 

mùa đi lá nhớ
cây ngàn
tình em như ngọn nắng vàng
cuối sân
đời buồn
một thoáng phù vân
từ trong thiên cổ
u trầm có nhau
nhớ thương
tóc biếc mây sầu
rừng hoang nhớ gió
bên đồi lau xanh
em còn tiếc cụm hoa chanh
còn mơ con bướm trên cành
tương tư
bao giờ nghe ý
trùng tu
thân như giòng nước cõi hư vô này
mai sau
còn dấu chim bay
dưới sâu cát bụi
đổ dài bóng tôi.

.

Thứ Hai, tháng 7 27, 2015

Một Vở Kịch Không Kịch



“Khi một người ý thức về sự hiện hữu của mình thì thời gian hiện hữu, giống như một người soi gướng, cái giây phút mà hắn nhìn thấy khuôn mặt của hắn trên tấm gương soi thì cùng một lúc hắn đã nhìn thấy quá khứ, hiện tại và tương lai của hắn” 
 Chamecon


Hắn biết có lúc nàng đã yêu hắn, nàng đã thực sự yêu hắn với tất cả tâm hồn nàng . Điều đó cũng tất nhiên thôi, bởi vì họ đã sống với nhau quá lâu, đã có chung với nhau quá nhiều điều đếnn nỗi trong một vài trường hợp, người ta khó phân biệt được giữa nàng với hắn, giữa hắn với nàng . Nhưng nàng giống một con cắc kè, nàng thay đổi màu sắc theo cái nơi mà nàng lui tới . Nàng màu xanh trên thảm cỏ, nàng màu vàng trên mặt đất, nàng màu nâu trên thân cây, vì thế mà những gì họ có với nhau đã trở thành sương khói. Hắn luôn nghĩ về nàng như hắn nghĩ nghĩ về chính bán thân hắn và hắn đã bất ngờ phát giác ra một điều, cái họ thiếu chính là những con tim và thêm một điều nữa , cái họ có thì quá nhiều, quá nhiều cho một cuộc sống yên bình, họ không thể yêu được với những gì họ đã có.

Thứ Sáu, tháng 6 26, 2015

Buổi Chiều Chủ Nhật Ở Santa Ana Và Cô Gái Mặc Áo Xanh




Hắn đang ngồi ở đó, vào một buổi chiều chủ nhật , trong một quán cà phê trên đường Bolsa. Hắn không nghĩ gì cả, hắn chă/ng muốn gì cả, hắn đang ngồi ở đó và hình như cả vũ trụ chỉ còn một mình hắn trong cái im lặng khủng khiếp của một buổi chiều chủ nhật, hắn nhìn thấy sự di động, chung quanh hắn, đông đảo, vội vàng, ngơ ngác, nhưng hắn không nghe thấy những âm thanh, những tiếng động đến từ đó. Hắn như một người điếc hay gần giống như một người đang làm nhạc phim, ha*’n nhìn sự việc huyển động chung quanh hắn và nghe những âm thanh trong đầu hắn. Hắn theo dõi những âm thanh đó và xúc động với cái não nề, cái bất nhất, cái rời rạc của chuỗi âm thanh đang có trong đầu hắn. Âm nhạc đang làm gì cuộc đời hắn? Có lúc hắn cảm thấy như chẳng bao giờ hắn có thể thoát được sự rình mò của âm thanh torng đời sống thường nhật của hắn. Khi hắn nhìn một sự vật thì hắn liền nghĩ đến một chuỗi âm thanh nào đó, hắn hát những ý nghĩ của hắn, âm thầm và lì lợm – sự lì lợm của một thói quen. Hắ ngồi đó, ngồi nhìn mọi sự xảy ra trước mắt hắn. Mỗi ngường đang làm gì đời sống của họ ? Hắn đang làm gì đời sống của hắn? Hắn tự hỏi và biết rằng đa quá muộn để cần một câu trả lời. Hắn chẳng có thể làm gì cho cuộc đời của hắn cả. Mọi sự đã xảy ra rồi dù trong ý định của hắn hay không! Giả sử hắn có thể làm công việc khác với công việc mà hắn đang làm, giả sử hắn có thể làm gặp những người, yêu những người khác với những người mà hắn đã gặp, đã yêu; giả sử hắn có thể làm một con người khác, giả sử hắn có thể bắt đầu lại từ đầu… Hắn bỗng cảm thấy cái ngu xuẩn trong cái giả sử của hắn, hắn thôi không giả sử nữa. hắn ngồi yên lặng thưởng thức những chiếc xe và những con người qua lại trên đường.