Đêm ấy xuân vào đời hoa bướm bay vào người
Để người quên khóc cuộc tình tê tái
Nhưng nước không về nguồn nên bướm hoa lại buồn
Bỏ người mà đi giữa lúc xuân thì
Ngày nào . . . dừng chân phiêu lãng Khách tới đây khi hoa đào vương lối đi Màu hoa in dáng trời Tình hoa lưu luyến người Bồi hồi lòng lữ khách thấy chơi vơi
Ai lên xứ hoa đào dừng chân bên hồ nghe chiều rơi,
Nghe hơi giá len vào hồn người chiều xuân mây êm trôi.
Thông reo bên suối vắng, lời dìu dặt như tiếng tơ,
Xuân đi trong mắt biếc lòng dạt dào nên ý thơ.
Nghe tâm tư mơ ước mộng đào nguyên đẹp như chuyện ngày xưa.