Người ơi tôi kể lại chuyện xưa bao kỷ niệm êm ái lúc tuổi còn thơ Nhà tôi sang nhà người em gái cách nhau con sông dài Đuổi bướm hái hoa nàng cất tiếng bên tôi những chiều lộng gió Kết hai mảnh tình đã bao trăng tròn ngày mai đẹp hơn.
Ước mộng thật nhiều nhưng khi duyên nợ chợt đâu đưa đến
Ai có ngờ đâu mình tay trắng tay buồn ơi là buồn
Còn gì cho nhau ngoài tình yêu thôi làm sao lên đời đã yêu nhau rồi
Trước sau thôi đành đựng lên đám cưới cho có lệ mà thôi
Đêm ấy xuân vào đời hoa bướm bay vào người
Để người quên khóc cuộc tình tê tái
Nhưng nước không về nguồn nên bướm hoa lại buồn
Bỏ người mà đi giữa lúc xuân thì