có những điều không nói ra, chỉ ghi lại...
pn

Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyễn quang tấn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyễn quang tấn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, tháng 4 16, 2018

Từ những giấc mơ




Vượt biên hụt, ở tù xong, nhà bị tịch thu, tôi không nhà cửa, không vợ con, không nghề nghiệp. Ban ngày đi làm thuê làm mướn vặt, bữa có bữa không, tối đến vào rẫy người bạn lục nồi xin cơm nguội, xin ngủ nhờ. Đường vào rẫy, từng đêm tôi phải đi xuyên qua một cánh rừng cao-su rộng mịt mù, tối như một biển bóng tối, vừa đi vừa phải nhìn lên những mảnh trời sáng lộ ra sau những tàn lá để định hướng. Chỗ này có hình người đàn bà ôm con thì rẽ phải, chỗ kia có hình người lính bồng súng thì rẽ trái, chỗ nào có hình chiếc thuyền buồm là sắp đến nơi. Nếu lạc hướng thì có đi đến sáng cũng không tìm thấy lối ra.

Đêm ấy tôi đi lạc.