có những điều không nói ra, chỉ ghi lại...
pn

Hiển thị các bài đăng có nhãn lê khắc thanh hoài. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lê khắc thanh hoài. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, tháng 11 02, 2016

Cô đơn về trắng sương rừng

thơ Phạm Công Thiện
nhạc Lê Khắc Thanh Hoài
Nam Khánh hát




Cô đơn về trắng sương rừng
Anh nghe tiếng hát hoang đường của đêm
Khuya buồn tủi nhục môi em
Mưa run lặng lẽ trên thềm bơ vơ
Tiếng em vàng xuống đôi bờ
Hoang vu anh đứng đợi chờ chim kêu
Tay gầy ôm chặt tình yêu
Anh về phố gục những chiều hư vô
Đời đi trên những nấm mồ
Đau thương em hát cơ hồ khăn tang
Phố chiều tôi bước lang thang
Như con sông nhỏ mơ màng biển xanh
Nửa đêm khói đốt đời anh
Yêu em câm lặng như cành thu đông
Đời em như một dòng sông
Đôi bờ anh đứng giữa lòng hoa niên
Mưa chiều nước chảy triền miên
Một con chim dại lạc miền hoang lương
Về đâu thương những con đường
Lê thê phố cũ nghe buồn hè xưa.
(Ca sĩ)


Thứ Năm, tháng 1 07, 2016

Cô đơn



Không một ai trên cõi đời mà không một lần trải nghiệm một thứ tình cảm buồn bã, hụt hẫng vì không có ai để chia sẻ, thốt lên điều gì đó tự đáy lòng sâu thẳm, hoặc có chia sẻ được cùng ai điều gì đi nữa, những mong được cảm thông, thì lại không được cảm thông, mong được hiểu thì lại không được hiểu, không hiểu đúng, lại còn bị hiểu sai, hiểu lệch lạc, hiểu méo mó, hiểu ngược ngạo, nói một đằng hiểu một nẻo, mong được chấp nhận thì lại không được chấp nhận, không được đáp lại như ý muốn, những điều đã bày tỏ, đã thuyết minh, đã thuyết phục, thậm chí phải van lơn, cầu khẩn, đã dùng mọi cách để chứng minh, phân trần, biện bạch, biện hộ, để cho trắng thì ra trắng, đen thì ra đen, nhưng rồi mọi cố gắng đều thất bại. Không nhận được một cái gật đầu, không một lời nói đồng ý, không một cử chỉ thỏa thuận, không một dấu hiệu được ai đó tỏ cho biết là họ theo phe mình, ủng hộ mình, vì mình, vì hành động hay tư tưởng của mình. Rốt cuộc chỉ thấy một mình mình trơ trọi với những gì mình ôm ấp trong lòng, chỉ thấy một mình mình chống chọi với tình thế đang diễn ra trưóc mắt, mọi người đều quay lưng, có khi im lặng lạnh lùng, có khi mạt sát thị phi. Tất cả đều như những mủi tên nhọn ghim vào tim mình. Mình bị tổn thương trầm trọng như con chim bị bắn trúng đạn nằm rơi xuống mặt đất, mình quằn quại, đau đớn và mình gào lên «Ôi! tôi cô đơn!»


Thứ Tư, tháng 11 26, 2014

Buổi chiều mưa đụng vào tim

thơ Phạm Công Thiện
nhạc Lê Khắc Thanh Hoài
trình bày Nam Khánh




Buổi chiều mưa đụng vào tim

Buổi chiều mưa đụng vào tim
Buổi chiều mưa đụng vào máu
Đèn đường đổ xuống nước xanh
Tím đen vàng trắng
Xin hét lên rừng u minh đầu đông
Tử hình trong ngục
Nhốt vào trong ngục
Suốt đời trong ngục
Khói nước lửa núi
Nhóm lửa đầu thu
Xin đừng nói nữa.

Thứ Năm, tháng 11 13, 2014

Nhớ Em sao quá nhớ

thơ: Phạm Công Thiện
nhạc: Lê Khắc Thanh Hoài
trình bày: Nam Khánh



Nhớ Em sao quá nhớ

Nhớ Em sao quá nhớ
Xin nằm xuống tôn thờ
Như tín đồ cổ đạo
Nằm phủ đất đợi chờ