có những điều không nói ra, chỉ ghi lại...
pn

Hiển thị các bài đăng có nhãn hồ trường an. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hồ trường an. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, tháng 2 10, 2020

Vườn cau quê ngoại



Vườn cau quê ngoại

(Tặng Lê Quang Xuân)

Đêm qua vườn ngoại tàu cau rụng
Vàng ố loang từng bẹ lá khô
Mo xám quắt queo bao cữ nắng
Hồn xanh phai lạt giữa mơ hồ.

Thứ Hai, tháng 2 03, 2020

Hai Khuôn Mặt



Vâng, chị có một người bạn. Người đó không phải như chúng ta đâu. Ông ta luôn đến chị bằng hai khuôn mặt đối nghịch, hai khuôn mặt của một người, trên những khúc quanh quan trọng nhất đời chị. Các em cứ thắc mắc đi… Ông ta không phải là một người bằng xương bằng thịt đâu. Một bóng ma? Một huyễn ảnh? Thú thật chị không rõ nữa. Tuy nhiên, khi nhắc tới ông ta, một niềm an ủi ấm áp phủ nhẹ lên trái tim chị, như một tia nắng mơn vờn trên thớ lụa mịn màng vậy. Và xuyên qua cảm giác mềm mại kia, chị như thấy chập chờn đâu đó, trên cõi chúng ta sống, những thế giới khác lồng vào nhau, trùng trùng như đan võng…

Thứ Ba, tháng 1 28, 2020

Bèo bọt




Năm nay ông Nhưn Giáp cảm thấy mình mỏi mệt và yếu sức lắm rồi, nên bàn với vợ:

- Chắc là tôi khó thể theo nghề thương hồ nữa. Vợ chồng mình hãy còn một ít vốn liếng, nên thu xếp về Đạo Thạnh. Bà nên mua một con heo nọc đi bỏ giống kiếm ăn qua ngày. Còn tui trở lại nghề thiến heo, chắc cũng không đến nỗi chết đói đâu.

Chủ Nhật, tháng 7 12, 2015

Cảm ngộ



Cảm ngộ

Thanh tùng, lục trúc với hồng mai
Trải suốt mùa đông quạnh kéo dài
Ánh nắng bình minh tàn buổi trước
Bóng đèn tà nguyệt lạnh đêm nay
Phù hoa lãng đãng nhòa mây khói
Tâm sự triền miên trải tháng ngày
Nhìn trước ngoảnh sau muôn vạn nẻo
Chết như nằm mộng, sống như say

*

Ném bút tiếng cười vỡ tịch liêu
Chiều qua chiều lại đã bao chiều
Hỡi vừng trăng đẹp thời ươm mộng
Ðâu áng hương nồng thủa mới yêu?
Tiếng khóc vọng hoài vòng tục lụy
Bước chân lê mãi nhịp phù kiều
Dừng đây ngắm lại cơn dâu bể
Cánh cửa cuối cùng bật tiếng kêu

Hồ Trường An

Thứ Hai, tháng 9 29, 2014

Chiếc bóng



Chiếc bóng

Lặng lẽ đi về chiếc bóng câm
Bước chân khua dậy nỗi đau thầm
Dặm trường trước mặt chưa nguôi bão
Tiếng hát bên trời mãi vọng âm
Vườn cũ úa vàng bao nắng cháy?
Mái xưa dầu dãi mấy mưa dầm?
Thắp đèn tâm tưởng soi hưng phế
Man mác hồn quê lạnh tháng năm

*

Thêm đoạn đường thêm bước lạc loài
Cửa buồn đôi cánh khép tương lai
Khói mây phương đó giăng mù mịt
Sông nước nơi đây chảy miệt mài
Mộng dứt, hoang mang trời đất rộng
Năm tàn, ngùi ngậm sắt son phai
Nẻo về ngoảnh lại sương bàng bạc
Cùng gió buông chung tiếng thở dài

Hồ Trường An


Thứ Tư, tháng 3 26, 2014

Xuân tha hương



Xuân tha hương

Mơ trở về thăm một bến xuân
Cùng ai nhắp lại chén tương phùng
Tìm người mắt sáng ngời sương ngọc
Gợi thủa hồn xanh biếc cỏ nhung
Ngút mắt, cố hương xa vạn dặm
Sẩy tay, hạnh phúc biệt muôn trùng
Gương hồ phẳng lặng còn đâu nữa?
Gió nổi làm xao đợt sóng rung.

*
Ðợt sóng rung theo cuộc nhiễu nhương
Bước chân xa mãi bến thiên đường
Ðầm đìa lệ ướt đời tang hải
Chất ngất sầu trên xuân viễn phương
Tóc trắng chửa phai cơn ác mộng
Tai bưng còn vọng tiếng sa trường
Tìm xuân gặp Tết trong vang bóng
Ðào rực ánh hồng, mai thoảng hương.

Hồ Trường An


Thứ Ba, tháng 6 18, 2013

Một Thuở Xuân Như Ý



Thầy giáo Ba Biền vốn có cái mặt đỏ bừng mỗi khi xúc động. Hễ ngượng, giận, háo hức...thầy đỏ mặt đã đành, mỗi khi cười, mặt thầy cũng đỏ hừng hực mới là kỳ cho chớ. Bởi đó thầy được chòm xóm âu yếm tặng cho cái hỗn danh là thầy Ba Gà Lôi. Ông bà mình cho rằng người mà có khuôn mặt như vậy là người bộc trực, lòng dạ thẳng bon và suông đuột như ống nứa ống tre, thấy sao nói vậy.